Thứ Sáu, 31 tháng 10, 2014

Viết cho một người anh

Tôi có một người anh đã từng yêu quý. Nói đã từng, bởi cái thời điểm tôi thân thiết với anh, anh tỏ ra là người chịu khó học hỏi và cầu thị. Tôi cảm nhận được sự thay đổi của anh, tích cực hơn và biết nhận lỗi về mình.


Anh làm tôi nhớ đến Belikov trong Người trong Bao

Anh từng nói: Chỉ có 2 người anh sẵn sàng nghe “chỉ bảo”. Một người là anh trai anh, người còn lại là em. Tôi cũng đã từng hi vọng, những điều tôi may mắn được nghe, được đọc và những trải nghiệm tuy còn ít ỏi của mình sẽ phần nào giúp anh vượt qua cái vỏ bọc tù túng. 
Nhưng mọi thứ đều có giới hạn. Dần dần, anh lại trở về là chính anh. Ôm những suy nghĩ bé nhỏ của mình, thỏa mãn với những gì mình đang có. Anh quay sang cho rằng tôi áp đặt, răng tôi chẳng bao giờ hiểu cảm giác của người khác, rằng anh có cách sống của anh. Tôi chỉ biết cười. Ừm, có lẽ thế. Mỗi người có một giới hạn về nhận thức, chẳng thế nào bắt họ nhìn xa khi trước mặt là bức tường. Tôi chẳng thể là người đập giúp anh bức tường đó. Nó, với anh đã là chân trời, là sự an toàn. 

Chúng tôi quen biết và thân thiết chỉ trong một thời gian ngắn, nhưng tôi thấy vui vì đã giúp anh tiến bộ hơn trong công việc. Bây giờ đi đến đâu, tất cả là ở anh. Tôi hiểu rằng sứ mệnh của mình trong cuộc đời anh đến đây là kết thúc.

Bây giờ, tôi sẽ tìm kiếm và đập bỏ bức tường giới hạn của chính tôi :)

P/S: Đã nỗ lực hết sức để cứu vãn... Mọi thứ đã ngoài tầm kiểm soát, nhưng ít nhất sau này không phải hối hận về những việc mình chưa làm.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét